SỰ TÍCH CÂY VÚ SỮA. Ngày xưa, có một cậu bé được mẹ cưng chiều nên rất nghịch và ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, mẹ cậu ở nhà không biết cậu ở đâu nên buồn lắm. Ngày ngày mẹ ngồi trên bậc cửa ngóng cậu về. Một thời gian trôi qua mà cậu vẫn không về. Ví quá đau buồn và kiệt sức, mẹ cậu gục xuống... Không biết cậu đã đi bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ. -“Phải rồi, khi mình đói, mẹ vẫn cho mình ăn, khi mình bị đứa khác bắt nạt, mẹ vẫn bênh mình, về với mẹ thôi”. Cậu liền tìm đường về nhà. Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ: - Mẹ ơi, mẹ đi- đâu rồi, con đói quá ! – Cậu bé gục xuống, rồi ôm một cây xanh trong vườn mà khóc. Kỳ lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Từ các cành lá, những đài hoa bé tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nhanh, da căng mịn, xanh óng ánh. Cây nghiêng cành, một quả to rơi vào tay cậu bé. ...
THỎ CON KHÔNG VÂNG LỜI . Một hôm Thỏ mẹ dặn Thỏ con: - Thỏ con của mẹ! Con ở nhà, chớ đi chơi xa, con nhé. - Vâng ạ! Con ở nhà, con không đi chơi xa. Nhưng bươm bướm bay đến. Bươm bướm gọi: - Thỏ con ơi, ra vườn kia chơi đi! Ở đấy có cỏ này, có hoa này, thích lắm. Thỏ con liền chạy theo bươm bướm. Thỏ con đi chơi mãi… chơi mãi… xa… thật xa… Thế rồi Thỏ con quên cả lối về nhà. Thỏ con khóc hu hu và gọi: - Mẹ ơi! Mẹ ơi! Bác Gấu đi qua, thấy Thỏ con khóc. Bác dắt Thỏ về nhà Thỏ mẹ chạy ra ôm Thỏ con. Thỏ con nói với mẹ: - Mẹ! Mẹ dặn con ở nhà, con lại đi chơi xa, con xin lỗi mẹ. SOI GƯƠNG Nguyễn Lãm Thắng Bé đứng trước gương Mắt tròn xoe ngắm Một đứa ở trong Giống mình ghê lắm Miệng cười răng sún Tóc lại vàng hoe Cũng lồi lỗ rốn Giống như mình nè! Đưa mặt sát gương Bé hôn một cái Hắn cũng vội vàng Hôn m...
LÀM ANH KHÓ LẮM Làm anh khó lắm Phải đâu chuyện đùa Với em gái bé Phải người lớn cơ Khi em bé khóc Anh phải dỗ dành Khi em bé ngã Anh nâng dịu dàng Mẹ cho quà bánh Chia em phần hơn Có đồ chơi đẹp Cũng nhường em luôn Làm anh thật khó Nhưng mà thật vui Ai yêu em bé Thì làm được thôi ! CHUYỆN TAY TRÁI TAY PHẢI Từ trước đến giờ, Tay trái và tay phải luôn là hai người bạn thân thiết của nhau. Một hôm, mẹ đi chợ về. Tay phải giúp mẹ xách giỏ giúp mẹ, mệt quá nó mắng Tay trái: - Cậu thật là sướng, chẳng phải làm việc gì nặng nhọc, còn tớ thì việc gì cũng phải làm. Từ việc xúc cơm, cầm bút, thái rau… tất tật đều do một tay tớ cả. Nghe bạn nói vậy. Tay trái buồn bã chẳng nói gì. Nó lẳng lặng ngoảnh mặt đi chỗ khác và hứa sẽ không giúp tay phải việc gì nữa. Rồi một buổi sáng, con người thức dậy và muốn đánh răng nhưng Tay Trái đã giận Tay phải mất rồi nên chỉ có một tay...
Nhận xét
Đăng nhận xét
Cảm ơn bạn đã nhận xét.