MỘT LẦN GẶP NHÀ THƠ BÙI GIÁNG.
Tháng 4 năm 1989, năm cuối trường ĐH Mỹ Thuật/TP. HCM .Buổi sáng từ phòng vẽ trên lầu nhìn xuống ngã tư đường Phan Đăng Lưu - Nơ trang Long, thường thấy một ông già, người nhỏ thó mặc rất nhiều lớp áo, vai gánh hai túi đệm đứng ngay giữa ngã tư và làm động tác chỉ đường và phân luồng như cảnh sát giao thông.Người qua đường có người tò mò nhìn lại, người thì phớt lờ đi luôn. Bạn tôi bỗng thắc mắc hỏi người nào mà kỳ dị thế, Tôi cũng đoán chừng rồi nói : Chắc là nhà thơ Bùi Giáng. Người bạn rũ tôi xuống đường mời ông đi uống cà phê.Hai chúng tôi đi tới ngã tư trong lòng rất háo hức vì được gặp một nhà thơ trứ danh là tác giả nhiều bài thơ và truyện dịch của Ông mà tôi đã được đọc. Từ trong lề đường, chúng tôi gọi lớn : - Thầy ơi, Thầy ơi . Ông bỗng quay lại theo hướng gọi và đi về phía chúng tôi. Ông nhìn chúng tôi với vẽ dò xét:- Sao hai em biết tui? Tôi nói hai em biết Thầy là nhờ thấy ảnh trong tạp chí Văn, Ông cười và hai ánh mắt lấp lánh rất sáng, khác với vẽ điên điên thườn...